Sở Hưu đứng dậy.
Chiếc ghế dài hóa thành tro bụi, đôi mắt đen kịt nhìn về nơi mỹ phụ nhân vừa đứng ban nãy, trong đầu vẫn hiện lên nụ cười cuối cùng ấy.
Không hiểu vì sao, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi buồn thương không tên.
Nàng dường như đang đợi một người, là ta, mà cũng không phải ta.




